Thấy Bạch Tâm Nhị được vương gia yêu thương như vậy, Khương sườn phi cảm thấy rất tức giận, vốn định ra oai phủ đầu với Bạch Tâm Nhị, không nghĩ tới bà lại không chiếm được nửa điểm tốt.
Tuyết Thiền, Giáng Hồng tuy rằng sợ vương gia, nhưng mà các nàng thấy vương gia thật lòng thương yêu quận chúa như vậy trong lòng cũng thay quận chúa vui mừng, quận chúa thật lợi hại, thật thông minh. Mấy người Khương sườn phi, nghĩ đến khi dễ quận chúa, lại không chiếm được một chút điểm tốt nào còn bị quận chúa chỉnh, khiến các nàng nhìn thấy mà buồn cười.
“Lão gia, Tâm Nhu, Tâm Oánh cũng là con gái của người, người không thể thiên vị Tâm Nhị. Nàng hôm nay ở Tĩnh vương phủ thắt cổ tự sát không thành, liền đem Tâm Nhu đá xuống nước, hiện tại lại ở nhà giương oai đánh Tâm Nhu thành như vậy, Tâm Nhu về sau làm sao còn mặt mũi gặp người?”
Khương sườn phi vẻ mặt tức giận, lại không thể phát hỏa, chỉ có thể một bên trừng mắt một bên nghiến răng nghiến lợi nói.
“Câm mồm! Chuyện kia ta đã nghe nói, Tĩnh vương thế nhưng lấy con gái của ta, chỉ vì đồ cưới của nàng, không chỉ bỏ nàng, còn mặc nàng sống chết, cùng Tâm Nhu ở trên đường chế ngạo nàng, trên đường có nhiều người như vậy, ai cũng nhìn thấy, ta còn đang đi trên đường liền nghe được mọi người nói chuyện. Khương Tố Tâm, bà dạy con gái của mình như thế nào? dạy nàng không biết liêm sỉ, tâm cơ ngoan độc, hãm hại tỷ tỷ của mình?”
Bạch Lưu Thanh nói xong,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-tu-vuong-phi/81175/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.