"Lâu Lan, có phát hiện gì không?" Ngải Huy mong đợi hỏi Lâu Lan.
Sở dĩ hắn kiên trì đem huyết tinh về tới là bởi vì hắn có một Lâu Lan vạn năng, nói không chừng Lâu Lan sẽ có phát hiện gì sao.
"Rất xin lỗi không có, Ngải Huy." Lâu Lan lắc đầu: "Loại tinh thể này hoàn toàn khác với những tinh thể Lâu Lan đã gặp qua. Độc tính bên trong Tinh thể đã biến mất, chuyển hóa thành một loại lực lượng phi thường kỳ quái, khả năng chính là Huyết linh lực Ngải Huy đã nói. Nhưng mà trong sa hạch của Lâu Lan không có ghi chép về loại lực lượng này. Ngải Huy, tài liệu hoàn toàn mới thì cần phải có thời gian dài nghiên cứu mới có thể phát hiện được công dụng của nó."
Ngải Huy có phần thất vọng, nhưng nghĩ lại điều này cũng không phải là kỳ quái gì, nếu như dễ dàng như vậy, thành chủ phủ đã sớm phát hiện ra rồi.
"Không cần phải xin lỗi, Lâu Lan, ngươi đã rất lợi hại rồi, mọi người đều rất bội phục và thích ngươi."Ngải Huy chân thành nói.
"Thật sao? Ngải Huy."Lâu Lan mở to hai mắt, có phần không thể tin được.
"Đương nhiên!"Ngải Huy bỗng nhiên rướn cổ họng gọi: "Mọi người nói coi, Lâu Lan giỏi hay không? Có ai thích Lâu Lan không?"
"Đương nhiên giỏi!"
"Lâu Lan là Sa Ngẫu trâu nhất!"
"Lâu Lan ta yêu ngươi!"
"Lâu Lan ta muốn dẫn ngươi về nhà!"
. . .
Lâu Lan thoáng ngây người, nhưng theo đó liền cười đến nỗi con mắt biến hai cái trăng non cong cong, nó rất hân hoan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngu-hanh-thien/609118/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.