Chăm chỉ là con đường tắt duy nhất dẫn đến sự thành công.
Những ngày tiếp theo, hầu như Vân Mộ không bước chân ra khỏi cửa. Ngoại trừ ăn cơm, ngủ và ân cần thăm hỏi mẫu thân thì toàn bộ thời gian đều dùng để tu luyện Vân Thể Thiên Phong Thuật, không có chút nào lười biếng.
Một ngày sau, Vân Mộ đã có thể vận động thoải mái, trạng thái thân thể khôi phục gần như hoàn toàn.
Hai ngày sau, hắn hoàn toàn nắm vững ba bộ động tác Phi Hùng Thức, Thiên Cung Thức và Đảo Đỉnh Thức. Sự bền bỉ của các khớp xương được tăng cường một cách rõ rệt, cảm giác đau đớn từ gân cốt rõ ràng đã yếu đi rất nhiều.
Sự thật đã chứng minh, khi chuyên tâm làm một việc nào đó thì nhất định có thể làm nhanh hơn tốt hơn.
Ở kiếp trước, vì tu luyện phần sau của Vân Thể Thiên Phong Thuật gồm bảy mươi hai bộ động tác đã khiến Vân Mộ chịu nhiều đau khổ, chỉ riêng ba bộ động tác vừa rồi cũng khiến hắn tốn khoảng thời gian gần nửa tháng mới miễn cưỡng nắm vững, thế nhưng ở kiếp này hắn đã làm được trong vẻn vẹn có hai ngày.
Đương nhiên, trong việc này tuy có sự khác biệt về thể chất nhưng cũng là do sự chăm chỉ chuyên cần của bản thân Vân Mộ.
. . .
"Vù vù hô!"
Sau khi Vân Mộ làm xong ba bộ động tác một lần nữa thì mồ hôi đã ướt đẫm toàn thân, thế nhưng tinh thần hắn cực kì sung mãn, trên gương mặt không có chút uể oải nào. Dù sao Vân Thể Thiên Phong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngu-linh-the-gioi/1328257/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.