Huyền Ảnh mong ngày mong đêm, rốt cuộc cũng chờ được đến tết âm lịch. Sáng sớm tinh mơ cậu đã bừng tỉnh, nháo nhào nhảy xuống giường, suýt nữa đạp một cước lên bụng Diệp Sâm. Huyền Ảnh hào hứng chạy đi đánh răng rửa mặt, sau đó bắt đầu ra vẻ đàn ông đứng cạo râu.
Cậu thấy bộ dáng khi cạo râu của Diệp Sâm rất đẹp trai. Tuy nhiên anh luôn lo lắng cho chỉ số thông minh của cậu, ép cậu dùng máy cạo chạy bằng điện. Hiếm khi Diệp Sâm thức dậy sau Huyền Ảnh, cậu liền tranh thủ lén dùng dao cạo của anh, bắt chước động tác đánh kem rồi trét bọt lên cằm, cố chịu cảm giác ngưa ngứa quanh miệng.
“Á!” Huyền Ảnh bất chợt che cằm, nhíu mày.
Diệp Sâm bị đánh thức bởi tiếng kêu của Huyền Ảnh. Anh vội vàng chạy vào nhà tắm, sắc mặt thoáng trở nên thâm sì. Anh giật lấy dao cạo râu trên tay cậu, giúp cậu xử lý vết thương, “Ngốc thật đấy! Tôi đã bảo em dùng dao điện mà em không nghe. Nếu em thực sự muốn học tôi sẽ dạy em, không được lén dùng, rõ chưa?”
Huyền Ảnh ấm ức nghe chủ nhân dạy dỗ. Sau đó cậu hất cằm tiến đến bên cạnh Diệp Sâm, trên mặt hiện rõ bốn chữ “Được sủng mà kiêu” thật to, “Còn một nửa chưa cạo.”
Khi ở cùng Huyền Ảnh, Diệp Sâm có một tật xấu, đó là khi sắc mặt anh càng khó chịu thì tâm trạng lại càng tốt. Chẳng rõ đây là thứ bệnh gì nhưng Huyền Ảnh đã hiểu thấu nó từ lâu. Cho nên cậu bị mắng nhưng lòng rất sung sướng. Huyền Ảnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngua-yeu-ngoc-nghech-cua-diep-anh-de/479500/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.