Thời gian quay phim ở biển cũng không lâu, do vai diễn của Úc Linh không nhiều, nên cô ở hải đảo cũng có vẻ nhàn nhã.
Ánh mặt trời, bờ biển, bờ cát, mỹ nữ bikini…. Xếp thành một cảnh phong tình đặc biệt chỉ có ở mùa hề, vô cùng hấp dẫn người…
Mùa hè ở hải đảo nắng tươi sáng, người đoàn làm phim ở đây được mấy ngày đã bị ánh nắng làm đen đi.
Úc Linh thực ra không thích phơi nắng cho đen, nguyên nhân là cô thích nằm vùi một chỗ mát mẻ, đến nước cũng ít đi chơi, đoàn làm phim tới chỗ nào, thì cô cũng theo tới chỗ đó, bên người chưa bao giờ thiếu người. Nếu không tới lúc phải diễn, cô liền ngủ vùi trong phòng nghỉ, còn quá hơn cả ông bà già nữa, quả thật không giống một thanh niên tý nào.
Vai diễn của Úc Linh cũng không nhiều, vẫn là một người lặng lẽ dấu kín, khiến trợ lý như Trần Minh Minh cũng tương đối thoải mái, sau khi tới hải đảo, chỉ cần không có việc gì, Trần Minh Minh liền đi thẳng tới bãi biển gần đó chơi, hưởng thụ tắm biển, tuy vẫn bôi kém chống nắng song vẫn đen đi không ít.
Tuy phơi nắng bị đen đi, nhưng cô nàng vẫn rất khó cự tuyệt dụ hoặc ngày hè trên bãi biển.
“Chị Úc, mai chị được nghỉ rồi, chúng ta có cần thuê thuyền đi chơi không?’ Trần Minh Minh hỏi Úc Linh đang ngồi ở ghế đoàn làm phim nghỉ.
Úc Linh đang cầm trái dừa uống, nói chậm rãi, “Chị nghe nói, hàng năm vào giao mùa xuân hạ, vì một số nguyên nhân đặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-chong-yeu/319191/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.