NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO
Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm
Dịch: Quá Khứ Chậm Rãi
Chương 201: Có lẽ chúng ta không hiểu nàng
Khuê phòng Đoàn Hồng Ngưng nằm ở tầng cao nhất của tiểu lâu tam viện Đoàn cửu gia, một gian có ánh sáng tốt nhất.
Đối diện là một tấm bình phong sáu tấm, trên đó thêu một cụm hoa Hải Đường nở rộ, trong ánh sáng biến ảo những đóa Hải Đường nhìn sống động y như thật đang đón gió lay động.
Vòng qua bình phong, đập vào mắt là một chiếc giường màu đỏ thẫm nằm gần cửa sổ, ba bốn cái đệm lớn ném lên trên, tất cả các cửa sổ đều mở ra, ánh mặt trời và gió quấn quanh trục sách trên giường, trang sách như vảy rồng lật qua lật lại, xào xạc rung động.
Bên trái giường là một chiếc bàn trang điểm bằng gỗ lim, bên cạnh là một cái gương đồng đặt đứng cao nửa người, chỉ có thể nhìn thấy người, trên bàn trang điểm đặt năm tầng hộp trang điểm, hai hàng bình lưu ly trong suốt, ánh sáng xuyên qua bình lưu ly bắn thành từng chùm cầu vồng nhỏ.
Vòm bên trái giường là một phòng trà thanh lịch, vòm bên phải treo tầng tầng lớp lớp vải sa nhẹ nhàng lay động theo gió, đây hẳn là phòng ngủ của Đoàn Hồng Ngưng.
Nha hoàn dẫn đường dường như rất quen thuộc với Lưu Thanh Hi, vừa đi vừa nói chuyện rất thân thiết, Lưu Thanh Hi vào phòng, không có đi phòng trà, mà cất trục thư trên giường đi trước, sau đó đặt tiêu lục của cô ở trên bàn nhỏ bên giường, trực tiếp cởi giày
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-co-tien-ta-co-dao/2319685/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.