Quả nhiên rất nhàm chán, ngoại trừ sự xuất hiện của Tô Ý Uẩn khiến Lâm Tùy An hơi có tinh thần một lát, thì toàn bộ quá trình đều khiến người ta buồn ngủ không thôi.
Nhàm chán giới thiệu nhau, lỗ tai ngập mấy chữ "ngưỡng mộ đã lâu", "may mắn được gặp", "lâu không gặp lâu không gặp", vừa ngồi vào, lại là mấy vòng kính rượu, không có hàm lượng kỹ thuật đi rót rượu, kèm theo muôn hình vạn trạng hình thức nịnh bợ, Tô Ý Uẩn ngồi bên cạnh Lư thị lang, nói chuyện sảng khoải, hứng thú dạt dào, vị trí của Trương Thiếu Khanh và Lăng Chi Nhan trở thành khu vực thiên tai nặng nề, bị chiêu nịnh hót liên hoàn công kích, thịt dê trên bàn đã thay đổi loại rồi mà không khí trong phòng vẫn ngập tràn mùi chuồng ngựa.
Vị trí của Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường nằm ngay bên cạnh Lăng Chi Nhan, bất hạnh bị ảnh hưởng sâu sắc, danh hào Hoa thị Dương Đô hấp dẫn một đợt công kích, cũng may Hoa Nhất Đường từ nhỏ đã được tâng bốc quen, ứng đối rất tự nhiên, so với Lăng Chi Nhan thì phải gọi là như cá gặp nước. May mà trong yến tiệc đều là khảo sinh tham gia chế cử lần này, không học võ, không biết Lâm Tùy An, nhiều nhất là đến chào hỏi, thấy Lâm Tùy An không giỏi ăn nói, thì cực kỳ thức thời không bắt chuyện nữa.
Lâm Tùy An thừa lúc mọi người đang nhiệt tình mời rượu, không ai để ý tới cô, vội vàng tìm một góc yên tĩnh đợi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Loại thời điểm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-co-tien-ta-co-dao/2319909/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.