Tư Hành đã chú ý Giang Cố một lúc lâu rồi. Bình thường, cậu không hay dán mắt vào điện thoại, hiếm khi ôm điện thoại mà bất động quá lâu như thế. Lo cậu giữ nguyên một tư thế quá lâu sẽ ảnh hưởng đến vết thương, anh định nhắc cậu đổi tư thế một chút.
Kết quả, anh vừa mới động đậy, Giang Cố đã lập tức khóa màn hình, giấu điện thoại đi như một tên trộm bị bắt quả tang.
Tư Hành nhìn Giang Cố, Giang Cố nhìn Tư Hành.
Không khí đột nhiên rơi vào trạng thái trầm mặc kỳ lạ.
Giang Cố chớp mắt, nở một nụ cười ngây thơ, nhìn anh và hỏi: "Sao thế?"
Tư Hành không nhịn được bật cười, sao lại có thể đáng yêu như thế này được? Đến cả vẻ mặt chột dạ cũng khiến người ta chỉ muốn ôm cậu vào lòng cắn cho một cái.
Vốn dĩ đã hết cách với cậu, đối diện với Giang Cố đang bày ra vẻ mặt vô tội như vậy, Tư Hành biết làm sao được, đành phải giả vờ như không thấy động tác lén lút giấu điện thoại vừa rồi của cậu, anh tiến lên điều chỉnh lại gối dựa sau lưng cậu.
"Thấy em giữ một tư thế lâu quá, sợ không tốt, chúng ta xuống giường đi dạo đi, vận động chút nào."
Giang Cố đặt điện thoại lên tủ bên cạnh, đưa tay về phía anh: "Được thôi, vậy đi dạo vậy."
Lúc đọc tiểu thuyết thì không thấy gì, giờ đặt điện thoại xuống mới cảm thấy mệt mỏi, lưng cũng tê rần hết cả rồi.
Nhờ Tư Hành đỡ, Giang Cố mang dép vào rồi bắt đầu đi dạo trong hành lang. Bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014646/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.