Đây không phải lần đầu tiên Giang Cố ngủ chung với Tư Hành, nhưng lần trước là vì cậu đau răng, dẫn đến đau đầu. Tư Hành phải dỗ cậu ngủ trước, sau đó mới chợp mắt. Dẫu có bao nhiêu suy nghĩ vẩn vơ, cũng chỉ là chuyện của riêng anh trong bóng tối.
Lần này thì khác, hai người nằm song song, ý thức còn tỉnh táo. Thậm chí Giang Cố còn trở mình, quay mặt về phía anh.
Tư Hành nằm ngửa, nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om. Trong phòng rất yên ắng, rèm cửa che khuất ánh trăng ngoài kia, nhưng có đèn cảm ứng ở chân giường, lại khiến căn phòng có thêm chút ánh sáng dịu nhẹ, không ảnh hưởng đến giấc ngủ.
Người mình thương nằm ngay bên cạnh, hơi thở nhẹ nhàng đều đều. Ở cuối giường, một chú mèo đang đè lên chăn của họ. Mọi thứ yên tĩnh và hài hòa, nhưng lại khiến lòng người xao động.
Giang Cố dùng chăn riêng của cậu, vì trong phòng có bật máy sưởi, chỉ cần một chiếc chăn lông vũ mỏng cũng đã đủ ấm. Chăn nhẹ nhàng, thoải mái, còn vương chút hương thơm của cậu, đặt trên giường của anh, thoang thoảng mùi hương ấy khiến người ta ngẩn ngơ.
Bên cạnh rất yên tĩnh, khi Tư Hành tưởng Giang Cố đã ngủ, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên: "Anh ngủ rồi à?"
Tư Hành vội nghiêng đầu nhìn sang, trong bóng tối, đôi mắt đang nhìn anh đặc biệt sáng. Tư Hành khẽ động đậy, trở mình quay về phía Giang Cố: "Sao vậy? Đổi giường ngủ không được à, hay là không khỏe ở đâu? Ngứa người à?"
"Đã bôi thuốc rồi không ngứa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014675/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.