Tư Hành không hỏi Giang Cố vừa đi đâu. Mặc dù anh rất muốn biết, chỉ cần là chuyện liên quan đến Giang Cố, anh đều muốn biết, nhưng người trưởng thành như anh biết rõ đâu là giới hạn của sự tò mò, vì vậy anh chọn cách bắt chuyện mà không làm người kia cảm thấy bị xúc phạm.
"Buổi tối em ăn gì ở ngoài thế? No chưa? Canh dược thiện tối nay tôi để trong tủ lạnh, nếu chưa ăn no thì để tôi hâm nóng lại cho."
Giang Cố vừa lắc đầu vừa xoa bụng: "Em ăn món cay Tứ Xuyên rồi."
Sắc mặt Tư Hành lập tức thay đổi: "Món cay Tứ Xuyên?!"
Chiếc cốc đầy đến tám phần trong tay anh rung lên, nước tràn ra tay.
Tư Hành cũng chẳng để ý đến tay mình, đặt cốc xuống và bước đến trước mặt Giang Cố chỉ trong vài bước, đôi mày nhíu lại, sắc mặt trầm xuống, nhất là khi nhìn thấy tay cậu đặt lên bụng, ánh mắt lo lắng xen lẫn sự trách móc.
Rõ ràng biết mình có vấn đề về dạ dày, mà vẫn đi ăn đồ cay Tứ Xuyên, trước đó bác sĩ đã dặn dò rất kỹ, nếu không giữ gìn, dạ dày sẽ phải cắt một nửa. Ngày nào cũng uống bao nhiêu là thuốc, vất vả lắm khoảng thời gian này mới không thấy bị đau nữa, thế mà lại dám ăn đồ cay Tứ Xuyên!
Tư Hành rất muốn giận, nhưng lại không nỡ. Với người khác, ăn uống như thế là chuyện bình thường, nhưng với Giang Cố thì lại như giẫm phải mìn, chỉ cần sơ sẩy là có thể bùng nổ.
Em ấy mới hai mươi mấy tuổi thôi, cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014701/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.