Bên trong trung tâm thương mại có rất nhiều cửa hàng, nhưng hiếm khi thấy một xưởng thủ công nào lại mở trực tiếp ở đó, nhất là xưởng điêu khắc gỗ, một nghề không hẳn là phổ biến.
Việc biết rằng Cam Thần là một nghệ nhân điêu khắc gỗ khiến Giang Cố có phần bất ngờ. Mặc dù ấn tượng về Cam Thần trước đây có phần hơi hướng nghệ thuật, nhưng cậu vẫn nghĩ người này có lẽ thiên về hội họa hoặc thiết kế hơn. Điêu khắc gỗ nghe có vẻ không hợp với đối phương lắm.
Nhưng khi Giang Cố đến trước cửa hàng của Cam Thần và thấy đối phương ngồi ở một góc, chăm chú khắc tỉ mỉ lên một khúc gỗ hình đóa sen, Giang Cố bỗng cảm thấy công việc này rất hợp với người ta.
Yên bình, tĩnh lặng, giữa làn khói trầm hương thơm nhè nhẹ trong cửa hàng, cả không gian toát lên vẻ thanh tao, tự tại, như không màng tới thế sự.
Giang Cố bước vào, nhân viên cửa hàng là một cô gái dễ thương, vui vẻ chào đón: "Chào mừng quý khách, bên này có các món đồ trang trí thành phẩm, hoặc quý khách cũng có thể đặt làm riêng."
Giang Cố mỉm cười đáp lại: "Tôi muốn gặp ông chủ cửa hàng của các bạn."
Nghe thấy giọng nói có phần quen thuộc, Cam Thần đang tập trung khắc gỗ ngẩng đầu lên nhìn và nở một nụ cười: "Đường Minh bảo em sẽ tới tìm anh, anh còn tưởng chuyện lần trước chỉ là việc nhỏ, em cất công đến đây thật là phiền phức rồi."
Nghe Cam Thần nhắc tới Đường Minh, Giang Cố chợt thấy hơi khó hiểu, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014715/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.