Giang Cố cảm thấy Đường Triệu nói rất đúng, con người ai cũng là sinh vật thiên về thị giác. Nhờ vậy, cậu cũng được hưởng lợi không ít từ điều đó, thế nên hiểu rõ hơn về điều này.
Tư Hành có vẻ ngoài rất điển trai. Lần đầu tiên gặp anh, Giang Cố đã ngạc nhiên vì khuôn mặt đẹp của anh, sau đó tiếp xúc nhiều hơn, cách Tư Hành ứng xử, thói quen và cách giải quyết mọi việc khiến cậu thấy rất thoải mái. Đối diện với người như vậy, rung động cũng là chuyện bình thường.
Qua nhiều lần tiếp xúc, Giang Cố nhận ra cậu không bài xích việc Tư Hành chạm vào mình. Dường như Tư Hành cũng không phản đối chuyện đó, đây có lẽ là một khởi đầu tốt đẹp.
Đây là lần đầu tiên cậu nghĩ đến chuyện yêu đương nghiêm túc, mà người này lại là bạn cùng lớp của anh trai Đường Triệu, nên cậu chắc chắn không định giấu chuyện này với Đường Triệu. Hơn nữa, Đường Triệu tuy nhìn có vẻ vô tư nhưng lại giữ bí mật rất giỏi, có thêm người biết cũng tốt, đôi khi có việc cũng có người để bàn bạc.
Khi Đường Triệu đến tìm, Giang Cố kéo hắn vào phòng, kể hết mọi chuyện.
Đường Triệu sững người, kinh ngạc thốt lên: "Cậu... nói lại lần nữa đi, vừa rồi chắc đầu tớ ngâm nước hay sao ấy nên không nghe rõ."
Giang Cố bình thản đáp: "Tớ nói là, tớ muốn thử xem có khả năng nào với Tư Hành không. Tớ chỉ nói với mình cậu thôi, cậu đừng có đi nói với ai khác, ngay cả anh trai cậu cũng không được nói."
Đường Triệu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-dep-om-yeu-duoc-nang-niu-trong-tim/1014723/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.