Hạ Bạch lấy ra một cái kéo, cắt phần tóc mái bị rủ xuống của Hoa Hạo Minh.
Cuối cùng Hoa Hạo Minh cũng thoải mái hơn một chút, "Cắt hết cho tôi, nhìn thấy là bực."
Hạ Bạch: "Anh ngay cả tóc cũng không biết cắt đúng lúc, sau này phải làm sao, có tìm được bạn gái không?"
"Tôi làm sao mà tìm được bạn gái chứ." Hoa Hạo Minh thở dài: "Trong người tôi còn có một tên Hắc Hoa, mẹ nó phiền chết đi được."
Hai người nói chuyện luyên thuyên một hồi, những người khác cũng không giục, đợi Hạ Bạch cắt xong tóc cho Hoa Hạo Minh, ngồi trở về lại nghe thấy Văn Vũ Tân thở dài.
"Sao tôi lại không nhìn rõ bên ngoài nữa rồi? Cái trò chơi chết tiệt này lại đang giở trò gì vậy?"
Lăng Trường Dạ cũng nhíu mày: "Tôi nhớ trước đó cô vẫn nhìn thấy mà?"
"Lúc mới đến còn nhìn được, tôi còn thấy người của trạm cứu trợ Cục quản lý trò chơi ở bên ngoài, sau đó sương mù bên ngoài càng lúc càng dày, tôi không nhìn thấy gì nữa, bực thật."
"Có lẽ bên ngoài có manh mối quan trọng không thể để bị nhìn thấy." Lăng Trường Dạ nói: "Chúng ta bị ngăn cách ở từng khu vực nhỏ, không cho cô nhìn những nơi khác cũng bình thường, nhưng đúng là..."
Anh nói xong thì dừng lại, quay sang hỏi Hạ Bạch: "Em vừa nói chúng ta đi sai hướng, là có phát hiện mới gì sao?"
Lúc này Hạ Bạch mới đưa bức thư mà con trai viết cho mẹ, cùng với tập tài liệu kia cho mọi người xem.
Cậu ngồi ở giữa đối diện bọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-nhat-xac-trong-game-vo-han/2774668/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.