Thẩm Chỉ Lan cắn môi, im lặng cầm cặp sách đi tới bàn cuối nhất trong góc phòng.
Sau khi tất cả mọi người đều đã về chỗ ngồi thì Trần Tử Phàm đột ngột đi vào.
Giáo viên chủ nhiệm khoa bất đắc dĩ nói: "Bạn học Trần Tử Phàm, tìm chỗ ngồi xuống."
Trần Tử Phàm tựa như người mất hồn, đi tới ngồi xuống chỗ ngồi của anh ta, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.
Anh ta nghĩ tới trong lúc anh họ tức giận đã nhắc nhở: "Thông minh lên chút, đừng để bị người khác lợi dụng." Lúc nãy anh họ còn nói: "Người óc bị nước vào là em mới đúng."
Đúng thật là đầu óc của anh ta bị hư rồi nên mới có thể nhìn con gái riêng là Thẩm Chỉ Lan ức hiếp mắt gấu trúc hơn ba năm.
Anh ta hồn bay phách lạc nhìn Thẩm Vu Quy.
Hình như cô cảm nhận được, quay lại nhìn qua, Trần Tử Phàm sợ hãi nghiêng đầu qua chỗ khác hệt như có tật giật mình, quay đầu ra chỗ khác.
Thẩm Vu Quy:??
Thanh niên này đang ngượng ngùng á?
Cô cười nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan đang hận không thể tìm chỗ nào chui xuống, vẫn đang khóc lóc nãy giờ, mắt sưng lên, lớp trang điểm cũng bị hư, lộ ra khuôn mặt ngũ quan xấu xí.
Trong lòng Thẩm Vu Quy lại không có chút cảm giác thoải mái nào.
Chỉ cần nghĩ đến việc chị cô đã phải sóng như vậy ba năm, lòng cô lại lạnh băng như kim cương.
Như vậy vẫn chưa đủ.
Hết giờ học.
Thẩm Vu Quy là người đầu tiên đứng lên, cô chậm rãi bước đến trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-than-bi-ben-goi-boss-muon-cai-thai/171292/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.