"Từ Tâm?"
Thẩm Thiên Hạo thấy cô ấy không nói chuyện, hô một tiếng.
Thẩm Vu Quy vẫn cúi thấp đầu, cô thuận miệng nói: "Dạ, con đã biết."
"Vậy con phải nhanh một chút!"
Thẩm Thiên Hạo thúc giục một chút, rồi để cho cô đến phòng ăn ăn cơm.
Người giúp việc trong nhà, đã bưng đồ ăn lên cho cô, cô ngồi ở đàng kia ăn, lại nghe được hướng phòng khách, truyền đến giọng không kiên nhẫn của Thẩm Thiên Hạo: "Tôi nói rồi, Vu Mạn Du, không phải là mượn trang sức của bà một chút sao? Cái nhẫn ngọc lục bảo kia vừa khéo xứng với lễ phục Bạch Trúc, đại hội khánh thành công ty năm mươi năm, nó là Tổng giám đốc tài vụ trong công ty, đại biểu thể diện công ty, sao bà không thấy được việc lớn vậy?"
Đột nhiên Thẩm Vu Quy không có khẩu vị.
Cô mới vừa rồi đang nghĩ vì sao Thẩm Thiên Hạo đánh Vu Mạn Du, không nghĩ tới nguyên nhân là chuyện này.
Đôi cặn bã nam tiện nữ kia lại nảy sinh cái giới hạn mới không biết xấu hổ! Đi tham gia hội thường niên của công ty có đôi có cặp còn chưa tính, lại còn muốn mẹ cung cấp trang sức?
Vu Mạn Du rõ ràng bị sợ, giọng nói rất nhỏ rất thấp, còn có nức nở: "Không phải là tôi không cho mượn, ngọc lục bảo kia, là vật kỷ niệm duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi."
Thẩm Thiên Hạo cười lạnh một chút: "Sau khi đại hội kết thúc sẽ trả lại cho bà."
Vu Mạn Du lắp bắp: "Trước kia mượn, cũng không trả..."
Thẩm Thiên Hạo "hừ" một tiếng, Vu Mạn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-than-bi-ben-goi-boss-muon-cai-thai/171304/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.