Trời sáng!
Thẩm Vu Quy bật dậy, trong ánh mắt còn mang theo mơ màng, lại vội vàng cầm di động lên, nhìn về phía thời gian: 7 giờ sáng.
Thẩm Vu Quy: ….
Cô hối hận vỗ đầu, tối hôm qua rõ ràng cô đang nghĩ làm sao để nịnh nọt Phí tiên sinh, làm sao lại có thể ngủ quên?
Lại nhìn bên giường, Phí Nam Thành hẳn là một đêm không về.
Một tháng cũng chỉ có hai lần gặp mặt, không nắm chặt hôm qua, chẳng phải cô phải chờ nửa tháng nữa sao?
Thẩm Vu Quy vội vàng nhảy xuống giường, hi vọng Phí Nam Thành còn chưa có đi làm.
Cô mở cửa lao ra, đúng lúc nhìn thấy Phí Nam Thành đang ngồi ăn sáng.
Ánh mắt anh ta có chút mệt mỏi, giống như cả đêm không ngủ ngon, cho dù vẻ mặt không đổi ngồi ở kia, trên người anh ta vẫn tỏa ra khí thế không giận mà uy.
Thẩm Vu Quy từ từ đi xuống lầu, đi đến trước bàn ăn, dịu dàng chào hỏi: “Phí tiên sinh tối qua có ngủ ngon không?”
Một câu rơi xuống, gương mặt anh lại lạnh thêm mấy phần.
Thẩm Vu Quy không rõ cho lắm, muốn hỏi chút gì, quản gia lại cười đi tới: “Thẩm tiểu thư, lão phu nhân vừa gọi điện tới, nói sau khi cô tỉnh liền để cô và tiên sinh đến thăm bà ấy, xe đã chuẩn bị xong….”
………….
Xe Phí gia chạy đến viện an dưỡng.
Thẩm Vu Quy ngồi ở phía sau nhìn thoáng qua Phí Nam Thành đang ngồi bên cạnh.
Anh cầm laptop trong tay xử lý công việc công ty, ngũ quan anh rõ ràng, anh nghiêm túc nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-than-bi-ben-goi-boss-muon-cai-thai/171327/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.