Ôn Diễn đang đứng ở sân, trước lu nước rửa mặt.
Đêm đen đã qua, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, dòng nước lạnh buốt khiến cậu dần dần lấy lại chút lý trí.
Dù trong thôn Nam Hòe mọi thứ đều toát lên vẻ kỳ quái, cậu cũng không thể chỉ dựa vào vài lời đồn đoán hay truyền thuyết dân gian mà tin tưởng có phép màu người chết sống lại.
Hôm nay là tang lễ của Giang Mộ Li, đợi lễ tang kết thúc, quan tài sẽ được chôn cất tại nghĩa trang trên núi.
Ôn Diễn lại vốc một vốc nước lạnh lên, mạnh mẽ tạt lên mặt.
Tiết trời xuân se lạnh, hai tay cậu bị đông đến đỏ bừng, các khớp tay run lẩy bẩy.
Chuyện âm giới, vẫn là quá xa vời.
Trừ khi tận mắt chứng kiến, bằng không thật khó tin được.
***
Sau khi chỉnh trang bản thân xong, Ôn Diễn đến nhà cũ của gia tộc họ Giang từ rất sớm. Thi thể Giang Mộ Li vẫn chưa được nhập quan, chỉ có thể tạm thời đặt tại đây.
Mới có một ngày không gặp mà Ôn Diễn đã cảm thấy như cách ba thu, cậu thật sự rất nhớ hắn.
Gia tộc họ Giang ít người, đời sau lại hiếm hoi, căn nhà cũ rộng lớn trống rỗng, lâu không có ai ở nên âm khí nặng nề, chỉ có Giang Triều đứng thẳng trong gian phòng kế bên, mỉm cười vẫy tay gọi Ôn Diễn.
Vì Ôn Diễn là người thân duy nhất của Giang Mộ Li còn lại trên đời nên Giang Triều đề nghị cậu chủ trì tang lễ sắp tới.
Nghe vậy, Ôn Diễn hoảng loạn. Cậu hoàn toàn không hiểu lễ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892581/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.