Ôn Diễn chết lặng.
Nếu đã vô tội, vậy tại sao thần lại bị đày xuống A Tỳ địa ngục? A Bàng La Sát chẳng phải đã nói rằng gom hết mọi hình phạt lại cũng không đủ để xóa hết nghiệp của thần sao?
"Ngươi, tuy bản thân không tạo nghiệp, nhưng vì..." Bình Đẳng Vương ngừng một chút, như không biết nên gọi như thế nào, nên chỉ mơ hồ lướt qua: "...gánh thay mọi nghiệp."
"Vạn pháp là hư không, nhân quả không sai, nghiệp do mình gánh. Vậy nên, ngươi – kẻ sáng lập ra nhân quả báo ứng – phải mang hết tất cả trên vai."
Lời của Bình Đẳng Vương, Ôn Diễn không hiểu trọn vẹn, chỉ có thể mơ hồ đoán được ý chính.
Chính là, Cổ Điệp Dị Thần tuy không làm gì sai, nhưng vì một lý do nào đó, thần đã ôm hết tất cả những nghiệp vốn không thuộc về mình nên mới bị đày xuống A Tỳ địa ngục chịu khổ.
Thật lòng mà nói, Ôn Diễn rất kinh ngạc. Cậu luôn nghĩ kẻ này quá đáng thật sự, đầy mưu mô, giảo hoạt, giỏi cãi lý, không ngờ lại có lúc ngu dại đến vậy.
Trước phán quyết của Bình Đẳng Vương, Cổ Điệp Dị Thần không có phản ứng nào, chỉ không ngừng phát ra tiếng khóc thương tâm.
Đám cai ngục kéo ra hàng trăm sợi xích dùng để trói thần lại, vừa cười nhạo vừa mắng chửi rồi áp giải thần đi chịu hình.
Trên đường, chúng dùng nhiều cách khác nhau để hành hạ thần: dùng sắt nung đỏ thiêu mắt, đổ kim loại nóng chảy lên cánh của thần.
Chúng muốn nghe thần kêu la cầu xin như những tội nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-yeu-chet-di-song-lai-la-ta-than/2892592/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.