“Vâng thưa chủ nhân.”
Mộ Lôi quay trở lại trước màn hình cùng với món đồ chơi, Quyền Đình nhắc cô ngồi lại tư thế ban nãy, sau đó nói: “Em cho một ngón tay vào đi.”
“Em… Em không dám…”
“Đưa nó vào, nó sẽ giúp em lên đỉnh.” Quyền Đình lấy thứ cô muốn nhất ra dụ dỗ.
Không đợi Quyền Đình thúc giục lần nữa, nỗi khát vọng kịch liệt bên dưới đã xúi giục cô nhanh tay. Cô quyết tâm thử đút một đốt ngón tay vào cửa hang.
“A —”
Vách trong ướt nóng gấp gáp mút lấy, quấn chặt lấy ngón tay của cô. Mộ Lôi đỏ mặt, hóa ra anh sẽ cảm thấy thế này khi chạm vào cô.
Quyền Đình nhìn cô gái thể hiện hết suy nghĩ ra mặt bèn đè thấp giọng trêu chọc.
“Bên trong em vừa ướt vừa nóng, luôn quấn chặt lấy tôi không buông, còn…” “Chủ nhân, đừng nói nữa a a a —”
Mặt Mộ Lôi đỏ bừng như bị thiêu cháy, cô giơ một tay lên che tai như đang bịt tai trộm chuông, người đàn ông phía đối diện lại càng cười vui vẻ.
— Anh cười thật đẹp.
Cô chợt bị nụ cười của người đàn ông làm chói mắt, nhất thời quên cử động. “Nô lệ, mau tiếp tục, đừng lười biếng.”
Mộ Lôi đút ngón tay đang cắm trong khe hẹp vào sâu bên trong. Thật ra cô rất thích Quyền Đình gọi cô là nô lệ, cách gọi đó khiến cô có cảm giác mình được chiếm hữu, mỗi lần nghe thấy anh gọi như vậy đều làm cô thêm ướt át.
Đốt ngón tay thứ hai, tiếp theo là cả ngón tay, Mộ Lôi thỏa mãn rên rỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguong-vong-thich-loi/282151/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.