Nghĩ đến cảnh tối qua, Mộ Lôi thẹn thùng cười ngây ngô.
Cô nhìn ánh nắng tươi đẹp ngoài cửa sổ, trong đầu chợt hiện lên một việc quan trọng bèn vội vàng cầm điện thoại lên xem, đồng hồ trên đó ghi 9 giờ 07 phút.
Toi rồi, cô nhớ Quyền Đình đã dặn 8 giờ sáng phải chuẩn bị xong bữa sáng cho anh!
Mộ Lôi vội vã chạy vào phòng tắm, rửa mặt qua loa rồi vội vội vàng vàng lao xuống tầng.
Nhìn thấy Quyền Đình đang dùng ipad trên sô pha ngoài phòng khách, cô ngoan ngoãn quỳ xuống mặt đất rồi bò qua, khẽ nói một câu: “Chủ nhân, chào buổi sáng.”
Quyền Đình lười nhác cúi đầu liếc nhìn cô, anh biết vì sao Mộ Lôi lại chột dạ nên cũng không định trêu đùa cô.
“Tôi sẽ tạm bỏ qua cho em bữa sáng hôm nay, không có lần sau.”
Bất ngờ nhận được khoan hồng, Mộ Lôi vui vẻ, cô không hỏi nhiều mà nhanh chóng lên tiếng cảm ơn: “Cảm ơn chủ nhân.”
Anh đặt ipad lên bàn, vỗ vỗ chân ra hiệu cho cô tựa vào đó.
Nhận được mệnh lệnh, Mộ Lôi nhanh chóng bò qua rồi tựa vào bên chân Quyền Đình.
“Bắt đầu từ ngày mai, mỗi sáng thức dậy em đều phải báo cáo lịch trình cả ngày hôm đó cho tôi, trước 12 giờ đêm phải báo lại xem có hoàn thành hay không, em làm được chứ?”
“Được thưa chủ nhân.”
Người con gái ngẩng đầu, trong đôi mắt nóng bỏng không thế che giấu sự ngạc nhiên và vui sướng dâng lên nơi đáy mắt.
Tim cô đập như trống, đập mạnh vào màng nhĩ, không giấu được niềm vui sướng trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguong-vong-thich-loi/282155/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.