Mộ Lôi vừa mới được trải qua khoái cảm ngập đầu sao có thể thỏa mãn với tốc độ này, cô lắc mông cọ cọ vào hạ thân của Quyền Đình. Anh lại mảy may không dao động, tiếp tục thong thả ra cạn vào sâu.
“Chủ nhân… Em muốn…”
Mộ Lôi cau mày, giọng điệu mềm mại như một cô mèo nhỏ, đáng thương cầu hoan với Quyền Đình.
“Cầu xin tôi đi.”
Đôi môi mỏng nhẹ nhàng bật ra bốn chữ, động tác dưới thân hoàn toàn dừng lại, vật khổng lồ nằm sâu bên trong lối đi ấm áp.
Vách thịt ngứa ngáy như có vô số con sâu đang cuồn cuộn, gặm cắn bên trong, từng tế bào trên cơ thể đều kêu gào trống rỗng.
“Chủ nhân, xin ngài hãy cho em…”
Mộ Lôi khóc nức nở, lúc này cô chẳng còn quan tâm đến xấu hổ hay không, chỉ cần Quyền Đình bảo cô nói gì thì cô sẽ nói đó.
“Ồ, cho em cái gì?”
Quyền Đình thở gấp một tiếng. Thật ra bên dưới của anh cũng đang ra sức chịu đựng, một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc theo Thái Dương. Anh cố gắng kiềm chế khát vọng muốn tung hoành ngang dọc trong cơ thể Mộ Lôi để tiếp tục dò hỏi.
“Cho em… Cho em cái này…”
Mộ Lôi thật sự không biết nên nói như thế nào, cô đành thò tay xuống hạ thân của người đàn ông, đến khi chạm phải mảnh rừng kia mới giật mình ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng rụt tay lại.
“Đó là gậy th*t của chủ nhân.” Anh sửa lại.
“Cho em… Cho em gậy th*t của chủ nhân… A…!” “Ngoan.”
Nghe thấy đáp án hài lòng, người đàn ông không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguong-vong-thich-loi/282157/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.