Mới chỉ tiến vào nửa cái đầu mà Mộ Lôi đã cảm thấy cả người như bị căng ra.
Quyền Đình nhẹ nhàng rút ra, sau đó đẩy toàn bộ phần đầu vào trong, rồi lại bị Mộ Lôi siết chặt đến tê dại.
“Em thả lỏng ra đi.”
“Em, em không có cách…”
Cảm giác căng tràn khiến cô không khỏi siết chặt bụng dưới, cơ bắp gần như bị kéo căng đến cực hạn.
Một tay Quyền Đình day ấn hạt châu, một tay vươn ra sau xoa bóp mông để cô thả lỏng.
Không biết cách an ủi của anh có hiệu quả hay thân thể người con gái bắt đầu thích nghi với dị vật bên trong mà dần thả lỏng.
Anh tiếp tục đẩy vật khổng lồ vào trong, tuy tốc độ không nhanh nhưng lại mang theo sự quyết đoán không cho phép từ chối.
“A… Không được… Đừng mà…”
Hai tay Mộ Lôi bám lấy bờ vai anh, móng tay cào ra vài vệt đỏ sau lưng Quyền Đình.
Cô đau đến chảy nước mắt, tới khi tập trung nhìn vào mới thấy một phần ba cây gậy còn lộ bên ngoài, cô lập tức kinh ngạc thở dốc.
Trong lúc thở dốc, hạ thân cũng kẹp chặt và ôm lấy vật khổng lồ trong cơ thể. Cô bị căng đến khó chịu, chảy nước mắt cầu xin.
“Thế này là được… Đừng mà… Huhu…”
Người đàn ông không hề dừng lại, anh kiên nhẫn dỗ dàng thiếu nữ dưới thân: “Ngoan nào, vào thêm chút nữa là được.”
“Huhu… Lần nào cũng nói dối…”
Mộ Lôi khóc nức khóc nở, trông vô cùng đáng thương. Quyền Đình duỗi tay lau nước mắt bên má cô, cắn răng đẩy dương v*t vào, đỉnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguong-vong-thich-loi/282158/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.