“Ngoan thì tôi sẽ thả em xuống.”
Thấy Mộ Lôi không hề giãy giụa nữa, Quyền Đình xấu xa bước chậm lại, sau đó ngón tay còn cào lên điểm nhạy cảm nhất, dòng chất lỏng không ngăn được chảy dọc theo ngón tay anh ra cửa hang, dọc theo mông và nhỏ xuống đùi.
“Anh, anh nói dối…”
Mộ Lôi sợ rơi xuống mà không dám giãy giụa nên chỉ đành nức nở đón nhận sự đùa bỡn của người đàn ông.
Một quãng đường ngắn ngủi lại như trải qua cả thế kỷ, cô bị người đàn ông ném xuống giường lớn, trong lúc còn đang hoa mắt chóng mặt thì hai chân đã bị Quyền Đình kéo ra, đè xuống bên người.
“Em vừa gọi tôi là gì? Hử?”
Quyền Đình giữ chặt cằm Mộ Lôi, khuôn mặt tuấn tú chậm rãi lại gần, rõ ràng là một động tác vô cùng lãng mạn lại làm Mộ Lôi nổi da gà.
“Chủ, chủ nhân, em sai rồi…”
Bàn tay giữ cằm người con gái chậm rãi trượt xuống, bóp lấy chiếc cổ mảnh mai, ngón trỏ vươn lên chống vào cằm cô.
“Nếu còn có lần sau, tôi nghĩ hôm nay em sẽ không dễ chịu đâu.”
Nơi yếu ớt nhất bị bóp chặt, hạ thân còn không biết xấu hổ mà chảy nước, Mộ Lôi cảm thấy chính mình quả thực điên rồi.
“Vâng… Vâng thưa chủ nhân.” Mộ Lôi bị ép ngẩng đầu lên, gian nan mở miệng.
Nghe thấy câu trả lời chắc chắn của cô, Quyền Đình mới dịch bàn tay đang bóp chặt cổ đi. Tiếp theo anh vươn tay vào giữa hai chân cô, bất ngờ phát hiện nơi đó càng thêm ướt át.
Đôi mắt đen nhìn cô trêu chọc:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguong-vong-thich-loi/282159/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.