Mộ Lôi nghe lời nói có tính sỉ nhục của anh thì bên dưới lại càng ướt át, cô khó chịu lắc mông.
“Chủ nhân, em xin lỗi…” “Còn cựa quậy hả?”
Quyền Đình giẫm chân lên mông cô, khi thì dùng mũi chân cọ xát, khi thì dùng gót chân giẫm mạnh, bàn chân ma sát với mông nóng lên, hơi thở của Mộ Lôi cùng ngày càng dồn dập.
Chỉ chốc lát sau cặp mông của cô đã bị chà đạp đến đỏ bừng, trông nó tựa như quả đào chín đang chờ người hái.
Mũi chân người đàn ông từ khe mông trượt xuống bên dưới, ngón chân khảy cửa hang đẫm nước của Mộ Lôi.
“Ưm, không…” Nhận ra Quyền Đình định làm gì, Mộ Lôi lắc mông toan bò lên trước rồi lại bị cái chân còn lại của anh giẫm mạnh xuống thắt lưng.
“A…!”
Anh giẫm rất mạnh, ghìm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô như một chiếc đinh, ngay cả hai bầu ngực cũng bị đè xuống theo, nhũ thịt mềm mại tràn ra hai bên đầu gối.
“Em muốn trốn ư?” Đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước của Quyền Đình lóe lên ánh sáng nguy hiểm, anh nâng chân phải đá cho Mộ Lôi trở mình. Một chân của anh đùa nghịch nơi mềm mại trước ngực cô, một chân đạp lên vùng bụng bằng phẳng.
“Ư a… Không được…” Cô nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh người đàn ông trêu đùa nhũ hoa của mình.
Hai ngón chân anh kẹp lấy nhũ hoa nhạy cảm của cô rồi kéo thẳng ra trước, sau đó lại nhanh chóng buông ra nhìn nó bắn ngược trở về.
“A —” Đau đớn bọc lấy cảm giác tê dại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguong-vong-thich-loi/282167/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.