Vạn đạo oanh kích, màn sáng bảo vệ run lên nhè nhẹ, vết nứt trải dài có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Viên đá thần bí rung lên ong ong, nó đang chịu tải quá sức.
Tôn Kỳ toát cả mồ hôi, lòng thầm mong viên đá có thể chịu đựng được.
Răng rắc… răng rắc… tiếng rạn nứt từ chính viên đá phát ra, một vết nứt chạy dọc viên đá. Vạn đạo dường như có linh tính, thấy viên đá bị tổn thương, bọn chúng tấn công càng mãnh liệt.
Trên trời cao một đạo vòng xoáy hình thành, có điện quang chớp giật, có thiên hỏa lôi kiếp, có cuồng phong hàn băng… Vòng xoáy này chính là do vạn đạo tụ hợp muốn tạo ra một tuyệt sát nhất kích phá hủy hoàn toàn viên đá.
Vòng xoáy xoay tròn kéo theo vạn đạo, vòng xoáy càng lúc càng nhanh, tích súc càng lúc càng nhỏ. Khi vòng xoáy bị áp súc nhỏ như một hạt đậu thì ông một tiếng, thời không xung quanh nó đổ sụp, một tia sáng hoàng sắc bắn thẳng về phía viên đá.
Nơi ánh sáng đi qua, xé rách không gian, cắt đứt thời gian. Bỏ qua khoảng cách thời gian, không gian, ánh sáng đâm vào màn sáng của viên đá. Màn sáng viên đá giống như một tờ giấy mỏng, không một chút sức phản kháng bị tia sáng xuyên qua, tia sáng đánh thẳng lên viên đá.
Ầm… ầm… ầm… viên đá vỡ ra. Nhưng chỉ là lớp vỏ ngoài, bây giờ mới là diện mạo thật của viên đá.
Viên đá có màu lam nhạt trong suốt và… chỉ có thế!? Thử tượng tượng một chút một viên đá có thể chống lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-to/2321186/chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.