Lục Ngự Cửu nằm trên bàn, đầu không chạm trời, chân không chạm đất, trước mặt có bóng râm to cao như ma quỷ bao phủ cậu ấy, trên mặt cậu ấy nhanh chóng mất đi màu máu, ngón chân quặp chặt đế giày, sợ run người.
Chu Bắc Nam nghiêm mặt: “Ngươi trà trộn vào Thanh Lương Cốc có mục đích gì? Vừa nãy ngươi làm gì Hành Chi?”
Cổ họng Lục Ngự Cửu phát ra tiếng ừng ực, trong mắt hiện lên nỗi buồn rầu, cuống quýt đến mức nói không nên lời: “Chu, Chu…”
Từ Hành Chi chân trần khoác áo bước xuống, vừa tập trung xua tan quỷ khí trong điện, vừa đè tay Chu Bắc Nam lại: “Này này, Tiểu Lục người ta có lòng tốt, ngươi đừng hung dữ thế chứ.”
Chu Bắc Nam trừng mắt: “Hắn! Hắn là quỷ tu!”
Từ Hành Chi nói: “Ta biết, vừa nãy hắn giải độc cho ta đó. Ngươi xem ngươi làm đứa nhỏ sợ rồi kìa.”
Chu Bắc Nam nửa tin nửa ngờ nhìn sang Lục Ngự Cửu, bị cậu ấy làm cho giật nảy mình, lập tức buông tay ra.
Lục Ngự Cửu ngơ ngác nhìn cậu ta, hai mắt rưng rưng, thấy mình có thể cử động thì dùng cả tay cả chân bò xuống khỏi bàn rồi quỳ xuống, chưa nói gì đã có hai giọt nước mắt rơi xuống nền đất, rất vang.
Chu Bắc Nam không chịu nổi việc ai đó khóc, chỉ vào Lục Ngự Cửu lắp bắp nói: “Ngươi… Ta đã làm gì ngươi đâu. Ngươi ngươi ngươi lau nước mắt đi, để người ta thấy lại tưởng Chu Bắc Nam này ỷ thế hiếp người.”
Lục Ngự Cửu vùi đầu lau mặt, nhưng vì kìm nén quá mức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-qua-xinh-dep/1464279/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.