Chu Bắc Nam đi khỏi đó, Từ Hành Chi cảm thấy cái trán ấm áp chạm vào mũi mình, thân mật cọ xát: “Cảm ơn sư huynh nói chuyện giúp ta.”
Từ Hành Chi mở mắt ra, hàng mi mắt dày mảnh như cánh ve giao hòa với mi mắt hắn: “Rồi sẽ có một ngày ngươi phải nói hết những điều ngươi biết cho ta nghe.”
“Ừ.” Mạnh Trọng Quang chậm rãi di chuyển trán xuống dưới, chuẩn xác tìm được môi Từ Hành Chi, chậm rãi hôn y, không luồn sâu vào trong như trước mà chỉ nhấp nháp hương vị ấm áp ở môi.
“Dẫn bọn họ tới Vùng biển không đầu thì động tĩnh lớn quá. Ưm...” Từ Hành Chi bị hôn có chút không thở nổi, khó chịu uốn éo người: “Hay là, hay là dẫn bọn họ về tháp trước, sắp xếp cho Đào Nhàn và đệ tử các môn phái ở đó rồi chúng ta đi tới Vùng biển không đầu, cũng có thể, cũng có thể giảm bớt sức lực, tránh cho Đào Nhàn bị thương... Ưm hơ~”
Một khi cơ thể được mở ra, chỉ hôn môi không thôi cũng khiến y nổi lên h@m muốn.
Từ Hành Chi quay đầu qua chỗ khác, môi răng cắn chặt tấm thảm mỏng mới được thay: “Đừng hôn nữa.”
Mạnh Trọng Quang cọ qua chính diện Từ Hành Chi, một tay luồn xuống dưới vỗ về y, một tay nhẹ nhàng xoa nốt ruồi dưới mắt Từ Hành Chi, hiểu ý nói: “Sư huynh, ta xoa dịu giúp huynh.”
Từ Hành Chi ngừng lại chốc lát: “Xoa dịu cái... Tên khốn nhà ngươi chặn ta như thế là sao?”
Mạnh Trọng Quang tỏ vẻ hồn nhiên không hiểu chuyện, ngón tay lại giở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-qua-xinh-dep/1464484/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.