Thỉnh thoảng trong bữa tiệc sẽ mở một vài bản nhạc nhảy cổ xưa, đám ác ma nhảy múa những điệu nhảy lố bịch buồn cười một cách khó hiểu, Tô Mạt Lê chưa bao giờ khiêu vũ cả, cô cũng không có bạn nhảy, cũng không quen ác ma nào hết.Cơ thể của Hắc Vụ cao hơn Tô Mạt Lê hai cái đầu, do Chris Fado tạo ra theo chiều cao của bản thân, cho nên Tô Mạt Lê bi thương phát hiện ra rằng, tay cô ôm lấy cổ của Hắc Vụ còn chật vật thì làm sao mà khiêu vũ được cơ chứ, rõ ràng là đang treo trên người Hắc Vụ thì đúng hơn.
Tô Mạt Lê là người yêu cái đẹp lại vừa chú ý vẻ bề ngoài, cảm thấy tư thế khiêu vũ này không ổn chút nào.Đã mấy trăm năm Chris Fado không khiêu vũ rồi, nhìn nữ ác ma bám lên cơ thể của người khí ảo, cảm thấy không nói lên lời, trông thật ngu xuẩn.“Đợi chút đã.” Tô Mạt Lê buông tay ra, chạy bước nhỏ vào trong phòng.
Chọn một đôi giày cao gót cao bảy phân từ bên trong tủ giày ra, đôi giày cao gót màu bạc lấp lánh rất phù hợp với mái tóc màu bạc của cô.Chris Fado nhìn từ phía xa, cảm thấy cô giống như một con bạch tuộc màu bạc thành tinh vậy.Cô lộng lẫy động lòng người, không có gì để bắt bẻ, đi đôi giày cao gót bảy phân, bước tới trước mặt Hắc Vụ, ừm, khoảng cách chiều cao đỡ nhiều rồi, mỉm cười khoác tay trái lên trên cổ Hắc Vụ, tay phải đan vào tay Hắc Vụ có cảm giác như sờ vào bột nhào: “Mi chắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-trong-truyen/1221759/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.