Có gió nổi lên, tầng mây bị thổi bay đi, ánh trăng lan tràn trên mặt đất, thiên địa một mảnh thanh u.
Trong tiếng sơ trúc ào ào, Diệp Bạch kể lại vắn tắt những việc xảy ra trong hôm nay.
Văn Nhân Quân sau khi nghe xong hỏi "Vì sao?", sau đó lại hỏi, "Hắn không giống nhau?"
Câu này nghe giống như một câu ghen tuông, nhưng Diệp Bạch cũng hiểu được rằng, đối phương chỉ đơn thuần dò hỏi như vậy thôi, cho nên trả lời: "Ta cảm thấy hắn có chút quen thuộc."
"......"
Diệp Bạch nhíu nhíu mày: "Hơn nữa ta cũng cảm thấy có chút kỳ quái...!Với năng lực của hắn, hẳn là không phải như vậy."
"......"
"Chính là những gì hắn biểu hiện ra bên ngoài lại không có điểm nào đáng ngờ cả.
Diệp Bạch quay đầu lại nhà tranh liếc mắt nhìn một cái, vừa lúc Diệp Trần cũng đang nhìn ra bên ngoài, thấy Diệp Bạch xoay người liền hướng hắn lộ ra một nụ cười mỉm.
Văn Nhân Quân đứng ở bên cạnh Diệp Bạch tất nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng mọi việc, tuy rằng Diệp Bạch cũng không đáp lại nụ cười này nhưng trong lòng Văn Nhân Quân vẫn hiện lên chút cảm giác phức tạp, cảm giác này giống như là...
Hài tử cuối cùng cũng đã trưởng thành, độc lập, muốn......!Đi ra ngoài?
Văn Nhân Quân nhìn Diệp Bạch, hết sức phức tạp mà thầm nghĩ.
"Sao vậy?" Mẫn cảm phát hiện ra Văn Nhân Quân có điều không đúng, Diệp Bạch có chút nghi hoặc.
"Không có gì." Văn Nhân Quân lắc đầu, ngay sau đó duỗi tay phất đi ngọn tóc rơi trên mặt Diệp Bạch, "Tiếp theo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhap-ma/1041547/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.