Khoảng một tuần sau, nắng vàng ươm rạng rỡ đến nỗi Miranda và Olivia dù đang mải nhớ cái chốn trú ẩn thường xuyênmình ở quê nhà cũng phải quyết định dành buổi sáng hôm ấy để đi thám hiểm London. Họ bắt đầu từ khu mua sắm vì Olivia cứ khăng khăng muốn vậy.
“Mình thì chắc chắn là không cần thêm váy áo gì nữa,” Miranda nói khi họ tản bộ xuôi theo con phố, theo sau là hai cô hầu gái.
“Mình cũng không, nhưng đi ngắm nghía cũng vui mà, với lại bọn mình có thể tìm một món nữ trang rẻ tiền hoặc thứ gì đấy đại loại để mua bằng tiền tiêu vặt. Cũng sắp tới sinh nhật cậu còn gì. Cậu nên mua sắm cho bản thân đi.”
“Chắc vậy.”
Họ lang thang qua hàng loạt cửa hiệu váy áo, mũ mão, trang sức và cửa hàng bánh kẹo, rồi bỗng nhiên Miranda nhận ra thậm chí cô còn chẳng biết mình đang tìm kiếm cái gì nữa.
“Nhìn kìa, Olivia,” cô thở hắt ra. “Nó thật lộng lẫy phải không?”
“Cái gì lộng lẫy cơ?” Olivia ngó vào qua khung cửa sổ được trang trí hết sức thanh lịch của hiệu sách.
“Cái đó.” Miranda chỉ tay vào cuốn sách Le Morte d’Arthur được đóng bìa trang nhã của Đức ông Thomas Malory. Nhìn nó mới sang trọng làm sao, và Miranda không mong gì hơn là được cúi người qua cửa sổ hít hà bầu không khí bao quanh nó.
Lần đầu tiên trong đời, cô trông thấy là biết ngay mình phải có nó. Quên chuyện tiền bạc đi. Quên luôn tính thực tiễn đi. Cô thở dài đầy tâm trạng và khao khát rồi nói, “Mình nghĩ cuối cùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-bi-mat-cua-tieu-thu-miranda/819880/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.