107
Tôi tùy ý chụp một bức ảnh tường trống, sau đó nhấn chỉnh sửa và viết lên ảnh: [Các người đang gặp nguy hiểm, mau rời đi ngay.]
… Tôi không biết họ có tin hay không.
Chờ suốt năm phút vẫn không thấy hồi đáp.
Tôi chụp thêm một bức ảnh nữa, lần này viết lên đó: [Mạnh Hạo c/h/e/c rồi.]
Nửa tiếng sau, trong album ảnh xuất hiện một bức ảnh mới—một bức tường trắng, trên đó có dòng chữ: [Chúng tôi đã biết, sẽ rút lui sớm nhất có thể.]
Đây là bức ảnh do bà chủ tiệm bánh bao chụp và được đồng bộ vào điện thoại tôi.
Tôi tiếp tục gửi một bức ảnh tường trắng khác, thêm vào dòng chữ: [Rất nhiều cô gái đang bị giam giữ tại XXXX, hãy liên hệ cảnh sát, chú ý các xe vận chuyển hàng hóa tuyến Trung Quốc - Myanmar của công ty mẹ tôi. Xóa ngay sau khi đọc.]
Chỉ ba mươi giây sau, bức ảnh đó đã bị xóa.
iPhone có chức năng khôi phục ảnh về trạng thái ban đầu, tôi đã khôi phục tất cả những bức ảnh có chữ thành ảnh tường trắng trống rỗng như ban đầu.
Sau đó, tôi hủy quyền liên kết với chiếc điện thoại thật của Mạnh Hạo.
Mọi thứ diễn ra trong im lặng.
108
Ba mươi phút sau, tôi nghe tin bà chủ tiệm bánh bao đã bỏ trốn.
Trịnh Viện tức giận đến mức mất bình tĩnh.
Bà ấy không tìm được gì hữu ích trong chiếc điện thoại giả của Mạnh Hạo.
Ngoài một số ảnh trong album, lịch sử duyệt web và vài dữ liệu vô nghĩa mà Hứa Tình khôi phục, tất cả đều không có giá trị.
Bà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-cua-tham-chau-ngon/2947796/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.