Phỉ Thúy nghĩ cả nhà xanh xao vàng vọt, đặc biệt là hai người già, xương cốt cả người nhìn không được tốt lắm, nàng cảm giác so với việc cải thiện hoàn cảnh sinh hoạt, dẫn bọn họ lên trấn khám tốt hơn, có bệnh kê thuốc chữa bệnh, không bệnh thì cải thiện lại chế độ ăn, phải bổ sung thân thể trước mới là điều quan trọng nhất.
"Có việc gì sao?"
Tần Lai Phúc có cảm giác tôn nữ lại sắp bỏ máu.
Quả nhiên, sau khi nghe Phỉ Thúy nói xong, liền lắc đầu, "Không đi, ta và nãi nãi ngươi rất khỏe.
"
Không cần lãng phí số tiền đó.
"Gia gia, cháu có tiền.
"
Nói xong, móc ra năm tờ ngân phiếu, "Mỗi tờ đều là một trăm lượng, trong rương cháu còn có một ít, gia gia, ngươi ngẫm lại đi, nhưng ngày hưởng phúc còn ở phía sau, người xác định không đi sao?"
Bốn người trong phòng kinh ngạc nhìn năm tờ giấy kia, trừng to hai mắt.
Sau đó, Tần Lai Phúc dùng tốc độ cực nhanh nhét ngân phiếu vào trong hà bao của Tần Phỉ Thúy, nhỏ giọng quát lớn: "Ngươi có đầu óc hay không, tiền không lộ ra ngoài biết không? Sẽ bị người ta nhớ thương.
"
Ba người khác nhao nhao gật đầu.
"Còn nữa, sau này đừng mang theo nhiều tiền như vậy trên người, vạn nhất làm mất hà bao thì phải làm sao bây giờ?"
Ba người lần nữa gật đầu, nếu rớt liền mất năm trăm lượng, nếu đổi thành các nàng, hắn phải nhảy sông.
Má ơi, năm trăm lượng bạc, chẳng lẽ thật ứng với câu người ngốc có phúc của người ngốc sao, chủ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-lam-ruong-cua-phao-hoi/275337/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.