Trên chiếc xe bọc thép đang không ngừng xóc nảy, Quý Tửu hớn hở ló đầu ra. Cậu đã hoàn toàn được dỗ xong, bây giờ đang vui vẻ như một đứa trẻ chuẩn bị đi dã ngoại.
Ánh mắt Tư Ân Viễn trầm ngâm nhìn cậu, anh cảm thấy bộ quần áo Quý Tửu đang mặc có vài phần quen mắt.
Quần áo giống nhau là chuyện rất bình thường, anh tự nhủ chắc là từng thấy ở đâu đó rồi.
Sau tận thế, tài nguyên bị phân bổ nghiêng lệch nghiêm trọng, quần áo mọi người đang mặc bây giờ cũng đều là đồ từ ba năm trước. Gần như không có quần áo mới được sản xuất, hoặc có thể nói, điểm tích lũy của người thường cũng không đủ để đổi lấy quần áo được làm ra sau tận thế.
Tư Ân Viễn vươn tay túm lấy cổ áo sau gáy Quý Tửu, xách cậu về như xách gà con.
"Ngồi yên nào, sắp rời khỏi «Phế Thị» rồi." Anh vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình.
"«Phế Thị»?" Quý Tửu chớp mắt, sau khi bị xách về cũng không chịu ngồi yên mà nghiêng người dựa sát vào người đàn ông.
Hiếm khi có tiếp xúc thân mật như vậy, Tư Ân Viễn buộc mình dời sự chú ý khỏi chỗ hai người đang chạm vào nhau, rồi giải thích: "Chính là chỉ thành phố bị bỏ hoang. Ngoài ra còn có «Hoang Địa», là chỉ những vùng ngoại ô bị vật biến dị chiếm đóng."
Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Quý Tửu, anh không nhịn được nói thêm một câu: "Đây là cách gọi về sau mới có, trước kia người ta gọi thẳng khu vực bên ngoài căn cứ là «Lò
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-nuoi-duong-co-tinh-man-cap/3022001/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.