Bán Đường Nhân rơi vào hôn mê.
Cơ thể không có bất kỳ vấn đề gì, nếu nói là hôn mê thì nhìn vào nhịp thở lại càng giống như đang ngủ say.
Gọi thế nào cũng không tỉnh.
Du Phi Trần và Lê Triều đã kiểm tra toàn bộ thuyền cũng không phát hiện dấu vết nào của vật biến dị để lại.
Lê Triều đau đầu day trán, hỏi Kế Ninh tối qua có phát hiện điều gì không.
Kế Ninh nghiêm túc nhớ lại, trong ký ức của anh ta, mình đã ở trong phòng điều khiển cả đêm.
Thế là anh ta lắc đầu.
Lê Triều có chút thất vọng, Bán Đường Nhân xảy ra chuyện là vào tối hôm qua, vậy mà ngay cả người gác đêm cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Ưng Kiêu nói: "Lẽ nào đã ăn nhầm thứ gì đó?"
Tư Ân Viễn vạch mí mắt của Bán Đường Nhân ra, dùng đèn chiếu vào, rồi lại bắt mạch.
Chức năng cơ thể hiện tại không có vấn đề gì.
Anh khẽ cau mày: "Tối nay thêm một người gác đêm nữa."
Lê Triều hỏi: "Anh nghi ngờ là do vật biến dị làm sao?"
Nhưng vật biến dị như thế nào mới có thể thoát khỏi sự cảm nhận của tất cả bọn họ, mà lại chỉ làm cho Bán Đường Nhân hôn mê?
Tư Ân Viễn không tỏ rõ ý kiến.
Bọn họ đang nghiêm túc thảo luận ở đó.
Quý Tửu lại tựa trên lan can, nhìn mặt biển đến mòn con mắt, tự lẩm bẩm: "Cá."
Cậu vừa nhìn thấy một cái đuôi cá rất lớn vụt qua, đuôi cá đó màu xám xanh, quẫy một cái mạnh mẽ rồi biến mất trong lòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-ky-nuoi-duong-co-tinh-man-cap/3022041/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.