<Chi Chi, có phải cậu biết chân tướng chuyện tớ sao chép tranh của người khác không?> Sau khi Đông Tâm gõ xong tin nhắn, tim đập thình thịch, trong lòng yên lặng cầu nguyện: Nhất định phải biết, nhất định phải biết. Nếu ngay cả Chi Chi cũng không biết ẩn tình trong chuyện này thì xem ra sẽ không còn người thứ hai nào biết nữa.
Tin nhắn của Đông Tâm gửi đi không lâu sau liền thấy Chi Chi trả lời bằng một chuỗi hỏi chấm. Đông Tâm xem xong liền tỉnh ngộ. Đúng rồi, theo logic của người bình thường thì chân tướng chuyện này không bản thân cô sẽ là người rõ nhất sao? Sao lại phải đi hỏi Chi Chi chứ?
Nghĩ đến đây, Đông Tâm đang định nghĩ cách giải thích thì Chi Chi lại nhắn tiếp:
Đông Tâm lập tức kích động: <Đúng rồi, cậu mau nói lại cho tớ mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào đi.>
Một lúc lâu sau Chi Chi mới nhắn lại: <Cậu có phải chính chủ không thế?>
Đông Tâm: <Đúng là tớ! Nhưng.... Gần đây tớ gặp một chút chuyện nên không nhớ rõ một số chuyện xảy ra trong mấy năm gần đây. Tớ cũng biết nói như thế này rất không khoa học nhưng cậu phải tin tớ! Tớ không lừa cậu đâu! Tên thật của cậu là Lâm Chi Chi, sợ nhất rắn và gà, thích ăn nhất là táo và lẩu, trong nhà có nuôi một con mèo tên là Khoai Miếng. Chúng ta quen nhau trên diễn đàn Mạn Mộng. Câu đầu tiên cậu nói với tớ chỉ có một chữ: Chiiiiiiiiiiiiii....>
Lần này Chi Chi lập tức trả lời sau vài giây: <Ồ, những việc này tớ chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-nham-nam-than/1721133/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.