Vì đứng cách quá xa, Phó Nhiễm không hề nhìn thấy bóng Minh Thành Hữu.
Cô vội vàng quay về phòng chuẩn bị thay quần áo, nhưng tìm đi tìm lại vẫn chưa thấy bộ nào thích hợp. Cô đánh mắt nhìn thấy chiếc váy len bó sát người mặc hôm đi ăn cùng cục trưởng Tống lần trước. Phó Nhiễm lấy ngón trỏ nhấc mắc quần áo lên, sau đó đi vào nhà vệ sinh.
Minh Thành Hữu những tưởng cô lại giả vờ câm điếc nên nhắn liền tù tì một lúc nhiều tin nhắn như đoạt mạng: Xuống đây! Em mà không xuống là anh lên đấy!
Mau lên, đừng giả vờ như không nhìn thấy.
Phó Nhiễm thay xong quần áo, đi ra khỏi nhà vệ sinh, đúng lúc nghe thấy tiếng rung của di động. Cô cầm lên xem, ngón tay lướt nhanh trả lời anh: Đừng ồn ào~
Chỉ ba chữ đơn giản, không ngờ lại có tác dụng ngay, trong một thời gian ngắn, Minh Thành Hữu quả nhiên không làm phiền nữa.
Phó Nhiễm tìm ra chiếc áo choàng anh tặng, khoác lên vai rồi kéo chặt lại, đi xuống nhà.
Phạm Nhàn và Phó Tụng Đình đều không có nhà, trong phòng khách chỉ có thím Trần và một người giúp việc khác đang dọn dẹp. Bầu không khí năm mới sắp tới, dĩ nhiên nhà cửa phải sạch sẽ tươm tất. Phó Nhiễm tìm ra một đôi bốt trong tủ, thím Trần ngó đầu nhìn: "Tiểu thư ra ngoài ạ?".
"Vâng." Phó Nhiễm đáp lại một tiếng, người đã bước ra khỏi cửa.
"Tiểu thư, còn bữa sáng..." Thím Trần nhìn thấy Phó Nhiễm lướt nhanh như một cơn gió: "Tốc độ này...".
Sau khi tuyết rơi, trời rất lạnh,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-niem/2527696/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.