Dịch: Tiểu Băng
Tinh tuyến co lại, đen trắng đoàn tụ, thế giới cuộn thành viên cầu, Di Lặc chớp mắt, trong mắt đột nhiên chiếu ra hình ảnh một ngọn lưu ly đăng, màu sắc không có từ nào miêu tả nổi, đầy cảm giác cổ xưa nhất tang thương nhất, là sinh lão bệnh tử, yêu ghét hận, oán biệt ly, cầu không được vân vân, tất cả những ngọn nguồn đau khổ của thế gian, là tồn tại ban đầu của vạn sự vạn vật.
“Chư quả chi nhân......” Trong lòng Di Lặc hiện lên bốn chữ này. Ngọn cổ đăng kia viên mãn vô ngần, chiếu khắp đại thiên thế giới, rơi vào sau đầu Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ, hạ xuống cành cao nhất của thanh quang bích thụ, khiến viên quang có nhiều thêm mấy phần thâm thúy mấy phần thần bí, khiến người ta không tự chủ được muốn quỳ xuống cúng bái.
Lão si mê nhìn một lúc lâu mới hồi thần, tay chắp lại, nói:
“Chúc mừng Thiên tôn tam ấn trọn vẹn.”
Trong vắt viên quang không nổi một gợn sóng nào, nhưng Di Lặc cảm giác được ánh mắt của Mạnh Kỳ đang nhìn mình chăm chú, bên tai nghe được giọng nói lạnh nhạt: “Làm phiền đạo hữu.”
Di Lặc nhẹ nhàng thở ra, đang định cáo từ, lại nghe thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn Mạnh Kỳ tiếp tục nói: “Nghe ngươi từng lập xuống đại nguyện, nói ‘Không độ chúng sinh, không cứu tận thế, không cầu tương lai’?”
Di Lặc chớp mắt khó hiểu. Sao tự nhiên lại nhắc tới chuyện này? Theo lời dặn của A Di Đà Phật, chuyến này đưa nhân quả xá lợi do Nhiên Đăng chém ra tới đây, giúp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-the-ton-su-nhat-the-chi-ton/1216828/quyen-8-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.