Đêm đó, ta không thể đợi được đến khi sư phụ trở về Phong Tuyết sơn trang.
Ta ôm một cái gối đầu ngồi ở cửa sơn trang chờ đến nửa đêm. Đêm khuya, gió núi rất lạnh, giống lòng của ta. Bầu trời đầy sao xoay tròn trên đỉnh đầu ta, ta ngơ ngác nhìn chằm chằm những bậc thềm lên xuống bằng đá ở trước cửa sơn trang, ngóng trông thân ảnh sư phụ sẽ lơ đãng xuất hiện, sau đó nhéo lấy mặt ta mà rống ta trở về phòng ngủ.
Nhưng sư phụ không xuất hiện, Tử Huy lại đến, hắn phủ thêm cho ta một cái áo: “Trở về ngủ đi, ta thay ngươi chờ, khi nào sư phụ trở lại sẽ nói cho ngươi.”
Ta cố chấp lắc đầu. Tử Huy cũng không khuyên nữa, ngồi xuống bên cạnh ta, giúp ta nhìn những bậc thềm bằng đá.
“Tử Huy, vì sao ngươi muốn làm tướng công của ta?” Nhàn rỗi không có chuyện gì ta mở miệng hỏi: “Người trong Thánh Lăng giáo biết ta lâu như vậy, nhưng không ai trong số họ nguyện ý.”
“Ân, đại khái là vì ta thích ngươi nhiều hơn so với sợ sư phụ ngươi.”
“Vì sao thích ta?”
Tử Huy dừng một lát, nói tiếp: “Ngươi đoán xem.”
“Ta ngu ngốc, đoán không ra.” Ta đem đầu đặt ở trên đầu gối, cơn buồn ngủ kéo tới, mí mắt thật muốn đóng lại. Ta thành thật nói: “Ta cảm thấy ánh mắt của ngươi thật kỳ lạ.”
“Ân?” Người bên cạnh hình như có chút sợ sệt: “Kỳ lạ làm sao?”
“Không biết, nhưng mà, ta cảm thấy… Trong lòng ngươi đại khái là không muốn làm tướng công của ta.” Ta nhắm mắt lại,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-thoi-xuc-dong-bay-kiep-khong-may/1461262/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.