Diệp Dao ngơ ngác nhìn trời, bên tai đột nhiên vang lên tiếng chim kêu gù gù, hơi giống tiếng bụng réo lúc đói.Gù gù......!Tiếng chim kêu?Tròng mắt nàng đảo một vòng, dừng trên người một con chim bồ câu béo múp.
Con bồ câu mập mạp nhảy tới nhảy lui trên cành cây, không hề nhận ra nguy hiểm đang cận kề.Béo thế này chắc là thơm lắm.Diệp Dao si ngốc, thèm thuồng nhìn con chim bồ câu.Diệp Dao nhớ hôm qua lúc đi vào bụi cỏ, nàng thấy trên mặt đất có mấy viên quả dại nhỏ màu đỏ rực, nàng vội vàng đi hái bốn năm viên.Hôm nay vỏ ngoài quả dại càng thêm đỏ rực, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào độc đáo.Nàng đi tìm một cái chậu gỗ đặt trên mặt đất, lấy cái gậy gỗ đỡ lấy thành chậu, buộc dây thừng vào thân gậy, sau đó đặt quả dại xuống dưới chậu, thế là một cái bẫy rập bồ câu đơn giản đã làm xong!Diệp Dao nắm chặt một đầu dây thừng, phấn khích trốn ở nơi xa, lặng lẽ theo dõi cái bẫy rập.Con chim bồ câu béo mập nhảy trên ngọn cây, phạch phạch bay xuống mặt đất.
Đôi cánh ổn định lại mạnh mẽ, khẳng định là thịt nó rất chắc.Con chim bồ câu không hề cảm nhận được nguy hiểm, hoặc là nó chưa từng nghĩ trong cung này sẽ có người dám tổn thương nó, đánh chó còn phải xem mặt chủ.Nó kêu gù gù hai tiếng, dùng đôi mắt bé tin hin nhìn con người nhỏ bé ẩn núp cách đó không xa.
Con người này không tệ lắm, có vẻ dễ mến hơn cái lão nam nhân kia.Con chim bồ câu màu xám nghênh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhoc-con-tu-thuc-xuyen-ve-roi/343056/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.