Diệp Dao xách cá vào phòng bếp, dùng con dao găm cạo vảy cá và móc hết nội tạng ra, rồi lại đi đến giếng nước ở hậu viện múc nước.
Nàng gắng hết sức rửa sạch nồi niêu và rau dại, thịt cá.Chỉ là việc múc nước đã tiêu hao hết sực lực của Diệp Dao.
Nàng ngồi phịch xuống cái ghế gỗ nhỏ, vừa lau mồ hôi vừa thở hổn hển.Nàng chưa bao giờ cảm thấy việc nấu ăn lại khiến người ta mệt mỏi như vậy.Nhưng ôm cái bụng sôi ùng ục, rồi nhìn thịt cá thơm ngon trắng muốt và bó rau dại tươi rói, nàng lại cảm thấy tràn trề sinh lực!Củi lửa trong phòng bếp vẫn có thể dùng được, Diệp Dao đi vào trong phòng lấy châm đèn, thuần thục nhóm lửa, đây là điều tối thiểu của người tu thực.Thịt cá cắt thành từng lát nhỏ đều nhàu, xương cá và đầu cá để riêng vào một cái chén sứ, rồi bỏ thêm một lượng muối và rượu gạo vừa phải để khử đi mùi tanh.Diệp Dao dùng thủ pháo độc đáo xoa bóp thịt cá, có điều không có linh lực hỗ trợ tẩm ướp, trong lòng nàng cũng có chút thấp thỏm, chỉ sợ cá không khử hết mùi tanh, thịt cá không đủ mềm.Trên thực tế là nàng suy nghĩ quá nhiều, thiên phú của thiên tài tu thực tuyệt không phải nói xạo.
Thịt cá sau khi được xử lý thì óng ánh trong suốt, một vài mảnh xương cá thật nhỏ ẩn giấu sâu bên trong, cũng được cẩn thận lấy ra trong quá trình xoa bóp.Sơ chế cá xong, nàng trần qua rau dại để giảm bớt vị đắng.Không có linh lực trợ giúp, mỗi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhoc-con-tu-thuc-xuyen-ve-roi/343061/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.