Dường như nàng nhớ tới cái gì đó, hô hấp tức khắc trở nên dồn dập, vội vàng lấy đồ vật từ trong vạt áo ra, một cái hồ lô bằng ngọc rơi vào lòng bàn tay.Đây là một cái hồ lô bằng ngọc bích dùng một sợi dây màu đỏ buộc lại, bình hô lô nhỏ có kiểu dáng tinh xảo, chỉ là ngọc bích này như bị bao phủ tầng sương mù xám xịt, trông cực kỳ khó coi.Nhưng Diệp Dao không hề thấy vây, nàng hưng phấn ôm lấy cái bình hồ lô nhỏ, mặc dù bề ngoài nó khác rất nhiều trong trí nhớ của nàng, nhưng nàng cực kỳchắc chắn nói: “Hồ lô linh ngọc!”Mặc dù cái hồ lô này không có chút linh quang, nhưng nàng nhận ra đây là hồ lô linh ngọc mà sư phụ tặng cho nàng.
Cái bình hồ lô này được làm từ một khối ngọc bích hoàn chỉnh xanh mướt, nó đã bên nàng suốt mười năm ở tu chân giới.Không biết vì sao mà mà nó lại theo mình quay lại đây, lại còn ở trong cái hình hài thảm bại như vậy.Vành mắt Diệp Dao chua xót, thật cẩn thận mà chà lau cái hồ lô.
Sư phụ là thật, Tu chân giới có tồn tại, đây không phải là mộng.Chỉ là nàng đã quay trở về mà thôi.Không biết từ khi nào mà hốc mắt nàng đã ngấn nước, từng giọt rơi xuống mu bàn tay.
Sau khi nhịp tim dần bình ổn, cơn đau bụng quặn thắt khiến cho Diệp Dao chú ý.Miệng Diệp Dao đắng ngắt, chẳng có lôi kiếp nào đánh vào bụng bụng cả, mà là cô xuyên về lúc trước khi chết đói, nói cách khác là bây giờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhoc-con-tu-thuc-xuyen-ve-roi/343062/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.