Khi Honoria về đến Bricstan, cô ướt sũng cả người. Cơn mưa bắt đầu rơi sau khi cô bỏ Marcus lại chỗ cái cây đổ được năm phút. Lúc đầu chỉ là mưa nhỏ thôi – có một vài giọt mưa ở chỗ này chỗ kia. Đủ để bực mình, nhưng không đủ để gây tổn hại.
Nhưng ngay khi cô đi hết con đường mòn thì cơn mưa bắt đầu mạnh dữ dội. Cô chạy qua bãi cỏ nhanh như cô có thể, nhưng cũng chẳng có gì khác biệt. Mười giây trong cơn mưa như trút và cô ướt như chuột lột.
Cô thậm chí còn không dám nghĩ đến Marcus, bị bỏ lại trong rừng ít nhất cũng một giờ rồi. Cô cố gắng nhớ lại nơi mà cô bỏ anh ở đó. Liệu mấy cái cây có che mưa cho anh không? Giờ vẫn là mùa xuân, và những cành cây thì chưa mọc lá sum suê.
Lúc đầu cô thử vào Brisctan bằng cửa hông, nhưng nó bị khóa nên cô phải men theo tòa dinh thự để đi đến đằng trước. Cánh cửa mở ra trước khi cô có thể gõ cửa, và cô ngã nhào vào trong.
“Honoria!” Sarah thét lên, chạy nhào tới trước để đỡ cô. “Em nhìn thấy chị qua cửa sổ. Chị đã ở đâu vậy? Em phát điên lên được. Chúng em gần như đã cho người đi tìm chị. Chị nói chị ra ngoài để hái hoa, nhưng rồi chị không quay về.”
Honoria cố gắng chen vào giữa những câu nói của Sarah, nhưng cô chỉ xoay xở đủ để hít thở và nói, “Dừng lại.” Cô nhìn xuống, những vũng nước nằm dưới chân cô. Một dòng nước nhỏ đang chảy từ từ tới chỗ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhu-the-thien-duong-just-like-heaven/839887/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.