Những tiếng gõ lạch cạch đánh thức tôi trong mê man, gió biển tạt vào mặt rát buốt, tôi định thần nhìn lại, không hiểu sao mình lại đang ngồi trên một khoang thuyền xa lạ.
“Ariel, Ariel!”
Hàng loạt những âm thanh tuyệt vời như xa như gần vang lên, tôi nhìn xung quanh mặt biển tối om, không thể xác định mình đang ở đâu. Bên dưới lại truyền đến những tiếng lạch cạch, nhìn xuống, tôi phát hiện có năm sáu cô gái tóc ngắn tuyệt đẹp đang chơi vơi gõ lên mạn thuyền bằng gỗ.
“Ariel! Ariel!”
Bọn họ hướng đến tôi kêu gọi làm tôi giật mình, nửa người dưới của họ chìm dưới biển, những đôi tay trắng muốt hướng đến tôi vẫy gọi. Phản ứng đầu tiên của tôi là muốn tìm người đến giúp họ, bởi vì tôi không biết bơi, hơn nữa có đến mấy người, một mình tôi không thể cứu hết. Tôi toan đứng dậy, co giò định chạy đi, nhưng vừa bước được bước đầu tiên, đôi chân bỗng truyền đến cảm giác đau đớn như bị vật gì bén ngọt đâm vào.
“Á!!!”
Tôi kêu lên đau đớn, mất đà ngã xuống, tôi ôm lấy bàn chân kiểm tra xem mình đã giẫm phải cái gì… Nhưng không, bàn chân thon thả trắng ngần mịn màng, da chân hoàn hảo, ngay cả một vết xước nhỏ cũng không có! Tôi lấy làm hoang mang, tiếng gọi dưới biển lại ngày càng khẩn thiết hơn, nghĩ tới phải mau chóng cứu người lên, tôi lại tiếp tục cất bước. Cảm giác đau đớn lại một lần nữa truyền đến làm tôi khuỵu xuống, mồm mắng to cái quỷ gì đang diễn ra thế này! Nhưng làm thế nào cũng không thể nói được ra hơi, muốn lên tiếng kêu người nào đó lại giúp nhưng âm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-cau-chuyen-duoc-ke-boi-mot-ke-do-hoi/1327023/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.