Đèn trong thư viện sáng chói, thế mà Đỗ Nhược lại gục xuống bàn ngủ thiếp. Cô mơ thấy mình lạc trôi đến nơi núi rừng hẻo lánh, trèo đèo lội suối, vượt mọi chông gai, vất vả lắm mới chạy ra được đường cái, nhưng nhóm bạn của cô đã lên tàu hỏa đi xa rồi. Trên đường chẳng có chiếc xe nào, cô sốt ruột đến độ quay như chong chóng, lúc suýt khóc thì giọng Hà Hoan Hoan truyền đến từ trời cao: "Tiểu Nhược, Tiểu Nhược."
Đỗ Nhược choàng tỉnh, dụi mắt ngẩng đầu, mấy sinh viên khác đang thu dọn sách vở.
"Thư viện sắp đóng cửa rồi, về phòng thôi."
"Sao không đánh thức mình sớm một chút?" Đỗ Nhược chán nản, cô còn chưa đọc sách xong nữa.
"Cậu mới ngủ mười phút thôi." Hoan Hoan quan tâm, "Mình thấy cậu mệt phờ rồi."
Hai người ôm sách đi về ký túc xá. Hạ Nam và Khưu Vũ Thần không ở trong phòng mà về nhà cả rồi, vì từ ngày mai là bắt đầu kỳ nghỉ Quốc khánh.
Hà Hoan Hoan hỏi: "Lễ Quốc khánh cậu có muốn đi chơi với mình không? Mình và mấy bạn học cấp Ba đi Thiên Tân."
Đỗ Nhược đang cháy túi bèn từ chối: "Mình lười đi lắm, muốn ở lại ký túc xá ngủ thôi."
Hà Hoan Hoan không ép: "Cũng được, nếu chán thì xem phim, dùng máy tính của mình này, mật khẩu là sáu số 0."
"Ừ."
Sáng sớm hôm sau Hà Hoan Hoan đã lên đường. Lúc Đỗ Nhược thức dậy, căn phòng chỉ còn lại mình cô. Cô đi ra sân thể dục luyện đọc tiếng Anh, sinh viên học bài buổi sáng cũng chỉ còn vài mống. Đỗ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhuoc-xuan-va-canh-minh/1552549/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.