Đã khá muộn khi Anthony và Katey quay trở về Haverston. Bà Sophie đã khăng khăng rằng họ phải ở lại ăn tối, và Anthony không thể từ chối lời đề nghị khác của bà. Họ cũng không thể rời đi ngay sao đó. Katey và bà Sophie có quá nhiều chuyện để nói về những điều không đau đớn, và Letitia, một cách may mắn đã không tham gia cùng họ để làm mọi người mất vui suốt phần còn lại của buổi tổi.
Ngồi vào trong xe ngựa, cánh tay ông quàng quanh vai nàng theo một kiểu bảo vệ đầy tình cha con, Anthony hơi ngập ngùng một chút khi hỏi con gái mình,” Con không buồn vì điều mà con nghe được hôm nay chứ?”
“Không ạ, thực sự thì con cảm thấy khuây khỏa. Con có một trí tượng tưởng sống động. Con đã mong chờ mọi chuyện tồi tệ hơn nhiều.”
“Ta sẽ gửi cho bà Sophie một lời mời đến Haverston vào ngày mai – một mình. Ta không muốn Letitia tiếp xúc với Ros và Judy, nhưng ta nghĩ cả hai người muốn gặp bà ngoại con. Từ một vài điều bà ấy nói tối nay, ta cảm thấy Letitia đã xua đuổi hầu hết các vị khách của họ trong những năm qua, vậy nên người phụ nữ lớn tuổi có thể đánh gia cao một buổi tụ tập nhỏ cũng như được bao quanh bởi những đứa trẻ nữa.”
“Con chắc chắn là vậy. Nhưng con không mong đợi né tránh bác Letitia mãi mãi. Thực tế thì, con mong bác ấy cuối cùng cũng quen với con và lới lỏng một chút khắc nghiệt.”
“Con lạc quan hơn ta nhiều đó.” Ông cười khúc khích.
Vào giờ muộn như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/no-choice-but-seduction/1266874/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.