Cô “nữ quân nhân” Cố Yên vẫn nằm trên giường, bàn chân tê buốt vì đau. Rõ ràng là rất mệt, rất buồn ngủ, nhưng nhắm mắt lại cũng chẳng tài nào ngủ nổi, quay người mấy lần, đồng hồ báo thức đã điểm, lập tức bao tiếng lẩm bẩm không hài lòng vang lên.
Cố Yên lập tức nằm thẳng người. Ký túc lại chìm trong sự tĩnh lặng. Được một lúc, vẫn còn cảm thấy khó chịu, cô xuống giường, cố gắng bước nhẹ nhàng nhất có thể. Thế nhưng, khi bước đến bước cuối cùng vẫn không cẩn thận bị trượt chân.
Có tiếng thì thầm hỏi: “Cố Yên, cậu sao vậy?”
Cố Yên cố nhịn cơn đau ở chân, lạnh lùng đáp: “Mình không cẩn thận… nên bị trượt.”
Chẳng biết có một âm thanh sắc nhọn từ giường nào bay tới: “Rốt cuộc vẫn là đại tiểu thư, đến giường đơn mà ngủ cũng không quen.”
Cố Yên chẳng nói được gì, từ từ đứng dậy, đến ngăn kéo lấy điện thoại rồi mở cửa đi ra ngoài.
Ngồi ở hành lang, Cố Yên thở dài, vẫn còn cảm thấy có chút tủi thân, đôi mắt đỏ hoe, tay bắt đầu bấm số.
Đầu máy bên kia nhận điện thoại rất nhanh, tiếng của Lương Phi Phàm rõ ràng vẫn còn đang ngái ngủ.
“Có đánh thức anh không?” Cố Yên cảm thấy tội lỗi, thực ra cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là… bất giác nhớ giọng nói của anh.
Lương Phi Phàm sững lại nhìn màn hình điện thoại, cứ như một giấc mơ vậy, đây là lần đầu tiên cô ấy chủ động gọi điện cho anh. Anh hơi trầm giọng, trả lời: “Không sao, có chuyện gì thế?”
“Em… đau chân.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/no-ro/506082/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.