Chiếc taxi lướt qua những con đường ngoại ô vắng vẻ, giữa các dãy nhà giống hệt nhau không có ban công. Một vài cửa sổ hiếm hoi còn sáng đèn. Ngày tháng Ba ngắn dần và quá trình biến thái trong cơ thể dần quen với ban đêm.
"Ở đây các thành phố tối hơn", Nadia nói, như thể đang vừa nghĩ vừa nói.
Họ ngồi sát ra hai bên cánh cửa ghế sau. Mattia nhìn chăm chăm các con số thay đổi trên đồng hồ tính tiền. Các tín hiệu đỏ nhấp nháy bật tắt tạo nên các con số khác nhau.
Nadia nghĩ tới khoảng trống cô đơn kỳ cục ngăn cách hai người và cố tìm đủ dũng cảm để lấp bớt nó đi bằng cơ thể mình. Căn hộ của cô chỉ còn cách đó vài lô nhà nữa thôi và thời gian cũng rút ngắn như con đường vậy. Không chỉ là thời gian của buổi tối ngày hôm nay, mà còn là thời gian của cơ hội, của cái tuổi ba mươi lăm của cô. Năm vừa rồi, kể từ khi cô và Martin chia tay, cô bắt đầu cảm nhận được sự xa lạ của chốn này, chịu đựng cái lạnh cắt da không bao giờ thực sự buông tha kể cả vào mùa hè. Ấy thế mà cô chẳng thể quyết định rời bỏ nó mà đi. Giờ đây cô đã trở nên lệ thuộc vào chốn này, cô bị dính chặt với nó theo cách người ta bám lấy những điều khiến ta đau đớn.
Cô nghĩ nếu có điều gì đó có thể giải quyết được, thì cần phải xử lý ngay trong cái xe này đây. Sau đó cô sẽ không còn sức lực nữa. Cô sẽ bị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/395669/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.