Fabio đợi cô trên ngưỡng cửa. Đèn đầu cầu thang, cửa chính và phòng khách đều bật sáng. Khi nhận từ cô bịch ny lông đựng kem, anh nắm tay cô và hôn lên má cô như thể đó là điều tự nhiên nhất phải làm. Anh khen bộ váy cô mặc thật hợp với cô, vì anh nghĩ như thế thật và rồi anh quay lại với lò nướng để chuẩn bị bữa tối nhưng vẫn không thôi nhìn ngắm cô.
Bộ dàn stereo phát bài hát mà Alice không biết, và nó cũng không phải được bật lên để nghe, mà chỉ để làm hoàn thiện thêm cảnh tượng tuyệt vời và không hề thông thường chút nào. Hai ngọn nến được thắp lên, rượu đã khui nắp và cái bàn được dọn ra cho hai người, lưỡi dao ăn hướng vào trong, ám chỉ khách được chào đón, như cách mẹ đã dạy cô từ bé. Một chiếc khăn trải bàn trắng tinh phẳng phiu được trải ra và các khăn ăn gấp hình tam giác, các đường mép trùng khớp nhau hoàn toàn.
Alice ngồi xuống bên bàn, đếm số đĩa trống xếp chồng lên nhau để xem sẽ phải ăn bao nhiêu. Chiều tối hôm đó, trước khi ra khỏi nhà cô khóa mình trong nhà tắm, nhìn chăm chăm vào đống khăn tắm bà Soledad thường thay vào các ngày thứ Sáu. Trong một cái tủ nhỏ cô tìm thấy túi đựng đồ trang điểm của mẹ và lấy nó ra dùng. Cô trang điểm trong ánh sáng lờ mờ. Trong khi bôi, cô hít hà thỏi son. Mùi son không làm cô nhớ tới điều gì.
Cô lại làm theo nghi thức thử đến bốn bộ quần áo khác nhau, kể cả khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/395676/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.