"Sao vậy cháu yêu?" Soledad ngoảnh đầu lại một chút, vừa đủ để bắt được cái nhìn của Alice. Từ khi bà Fernanda vào viện bà cùng ngồi ăn với họ, bởi cha và con ngồi đối diện ăn một mình thật là một điều không thể chịu đựng nổi cho cả hai.
Ba Alice đã có thói quen không thay đồ sau khi đi làm về. Ông ăn tối với cả áo khoác và cà vạt hơi nới lỏng ra chút ít, như thể lúc nào ông cũng sẵn sàng lên đường. Ông giở báo trước bàn và thỉnh thoảng mới ngước mắt lên để chắc chắn đứa con gái có ăn một vài miếng.
Im lặng đã là một phần của bữa ăn và điều này chỉ khiến mỗi mình Soledad thấy băn khoăn. Bà thường nhớ lại những bữa ăn chán ngắt ở nhà mẹ khi còn bé và không nghĩ mình sẽ lại rơi vào cảnh như thế này nữa.
Alice thậm chí còn chẳng thèm bận tâm tới món cốt lết với xa lát trong đĩa. Cô uống từng ngụm nước nhỏ, nhìn xéo cốc nước đưa lên miệng với vẻ nghiêm túc như khi người ta uống thuốc. Cô nhún vai mỉm cười rất nhanh với Sol.
"Có gì đâu. Cháu không đói."
Ba cô bồn chồn lật trang báo. Trước khi đặt nó xuống, ông căng phừn phựt tờ báo và không thể không nhìn vào đĩa thức ăn chưa hề động tới của con gái. Ông chẳng bình luận gì và lại đọc bừa từ giữa lưng chừng một bài nào đó mà không nắm bắt được ý nghĩa của nó.
"Bác Sol này?" Alice hỏi.
"Sao cưng?"
"Chồng bác đã chinh phục bác như thế nào? Ý cháu là lần đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/395680/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.