Nữ sinh nào cũng vừa ngưỡng mộ vừa sợ Viola Bai. Bởi vì vẻ đẹp của nó khiến chúng cảm thấy khó ở, và cũng bởi vì mới có mười lăm tuổi mà nó đã biết chuyện đời hơn bất cứ đứa nào cùng lứa, hay ít nhất là nó làm ra vẻ như vậy. Buổi sáng thứ Hai, trong giờ nghỉ giải lao, các cô nữ sinh xúm xít quanh bàn Viola, thèm thuồng lắng nghe những gì nó đã làm dịp cuối tuần. Thực ra phần lớn là chuyện xào xáo lại của đứa chị Serena, hơn nó tám tuổi vừa kể cho nó hôm trước; nhưng Viola biết biến hết thành chuyện của chính mình. Nó biết thêm mắm thêm muối vào, đủ các chi tiết tỉ mẩn bẩn thỉu bịa đặt trắng trợn, nên với bọn con gái những câu chuyện đó mới bí hiểm và hấp dẫn làm sao. Nó kể về chỗ này chỗ nọ, toàn nhưng nơi nó còn chưa đặt chân đến bao giờ. Viola có khả năng tả sống động hết sức cái cảm giác lâng lâng đê mê vì thuốc, hay nụ cười đầy ẩn ý của gã phục vụ quầy bar khi rót cho nó ly rượu rum pha Coca-Cola.
Phần lớn trường hợp như thế sẽ kết thúc trên giường, hay phía sau quầy bar, giữa các két bia hay thùng vodka. Hắn quặp nó lại từ đằng sau, một tay bịt miệng để nó không hét to tiếng.
Viola Bai biết cách kể chuyện lắm kia. Nó biết thừa cao trào sẽ tập trung tại một chi tiết đó thôi nên tính toán thời gian sao cho chuông reo đúng lúc gã trai bắt đầu tụt chiếc quần jeans hàng hiệu của nó xuống. Ấy là lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/noi-co-don-cua-cac-so-nguyen-to/395713/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.